Thơ Lục Bát Tình Yêu Buồn

Tuyển lựa chọn hồ hết bài thơ lục chén viết về tình thân bi thương, nỗi nhức thất tình ngày chia tay dành cho chúng ta vẫn có không ít nỗi niềm vào tình thân.

Bạn đang xem: Thơ Lục Bát Tình Yêu Buồn

*
Thơ lục bát tình yêu bi lụy.

#01TRÁI NGANG CUỘC TÌNHThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Đường tình sao quá ao ước manhTrái ngang bao phủ…mình đành bơ vơNhớ nhau đứng đợi từng giờNăm canh thao thức lòng ngơ ngẩn bi thiết.

Hai hàng nước đôi mắt bất chợt tuônKhi nhìn chớp biển cả mưa mối cung cấp hai nơiLòng thắc thỏm lưu giữ một thờiNgày còn vui bước thông thường song dắt dìu.

Giờ đây đường vắng vẻ quạnh hiu hiuMình anh âm thầm giữa chiều lang thangĐắng sâu cay chát bẽ bàngSao em đành bước sang trọng ngang không về.

Dù cho đời lắm nhiêu khêNhưng bao đáng nhớ câu thề còn vươngTình duyên còn mất vô thườngSao lòng vẫn lưu giữ vẫn thương nhau hoài.

Thời gian nkhô hanh tựa con thoiKhông duyên ổn phải buộc phải lạc loài thiên thuĐông sang trọng tuyết che mịt mùTình vương trái đắng…lời ru ngậm ngùi.

Biết bao giờ new được vuiĐành thôi cam phận chôn vùi ngày xanhXót thương thơm mộng vỡ vạc chảy tànhYêu tmùi hương còn lại…lộng lẫy giọt sầu.

*
thơ lục bát bi tráng.

THƠ TÌNH LỤC BÁT BUỒN

#02HỒNG NHAN BẠC PHẬNThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Đường xưa anh chẳng thèm quaThì tmùi hương cùng với nhớ đậm đà còn đâu?Không duim ôm tình ái sầuMột đời tự khắc khoải đớn nhức ngùi ngùi.

Giờ đâu còn số đông ngày vuiBao nhiêu tmùi hương nhớ chôn vùi thời hạn.Trách anh sao vượt phũ phàngLàm em đành phải…chít tang cuộc tình.

Cuộc đời lắm nỗi điêu linhĐời dulặng ko nợ nên tình nhạt pnhị.Xa nhau nước mắt rã dàiBao tối thao thức lòng lai trơn bi tráng.

Em anh tình chẳng được suônĐành thôi âm thầm lặng chớ đùn đẩy nhau.Đông thanh lịch tuyết Trắng một màuBuồng tyên ổn lạnh buốt…lòng gian khổ lòng.

Còn đâu sáng sủa ngóng chiều mongNợ duyên ổn long đong tình chòng chành đưaSá chi một côn trùng duim thừaNên tình nay cũng theo mưa cuối chiều.

Một đời nuôi chăm sóc chắt chiuTưởng rắng trong cả kiếp luôn dìu dắt nhauNgờ đâu tình đang pnhì màuPhận hồng nhan bạc thương thơm nhức theo hoài.

#03EM CÒN NHỚ HAY ĐÃ QUÊN?Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Lệ trào chảy ngược vào timNhớ nhau lần bước đi tìm bạn thươngDù mang đến cay đắng đoạn trườngAnh nguyền không nhằm nhì phương thơm trời sầu.

Nhưng giờ đồng hồ em có biết đâuTrong anh lưu niệm Trước khi còn nguyênTại bao trái ngang lụy phiềnNên tình ko trọn…nợ dulặng hết rồi.

Cách từng bước thân đối kháng côiNăm canh thổn thức…lòng bồi hồi đauCòn trên đây nước đôi mắt không màuKhóc tình duyên ổn bạc…chia nhau rồi về.

Đông ảm đạm rét buốt tái têĐường xưa kỷ niệm…tứ bề tuyết giăngTìm đâu ra nhẵn chị HằngBởi mây black phũ láng Trăng chẳng còn.

Dù mình góc bể đầu nonTình yêu ngày ấy…em còn lưu giữ không?Hay đang niềm hạnh phúc ấm nồngQuên tín đồ năm cũ ngày trông tối đợi.

Đau lòng trút cạn vào thơTìm quên tmùi hương nhớ dại khờ ngày xưaThu đi Đông đã vào mùaTình duyên không nợ chát chua bùi ngùi.

*
thơ lục chén bát bi thương dang dsinh hoạt.

#04

TÌNH NHƯ BỌT NƯỚC

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Chờ nhau năm tháng mỏi mònYêu tmùi hương giờ đồng hồ cũng héo hon nphân tử dầnCuộc đời là cõi phù vânNên hồng nhan bạc mấy lần lạc duim.

Nhớ lúc nhì đứa thuộc nguyềnNơi sản phẩm cây gió ngã nghiêng mặt đườngTay em anh cố gắng nói thươngNhưng giờ còn sót lại đoạn trường đớn đau.

Trần gian đen white nhị màuYêu tmùi hương rồi cũng lạc nhau giữa đờiNgoài con đường tuyết phủ rộng nơiEm thì thầm im bước thân ttách lạnh lẽo căm.

Đời em như kiếp con tằmTrả vay…vay trả tháng năm ngậm ngùiBiết khi nào mới được vuiThời gian rồi cũng…chôn vùi ngày xanh.

Nợ dulặng nay đã không thànhGánh tình dang dlàm việc lòng ngay ngáy buồnHai hàng nước đôi mắt đột nhiên tuônBao nhiêu đáng nhớ con quay cuồng vào em.

Hạt mưa vừa rớt trước thềmMang theo lá rụng càng thêm chạnh lòngCòn gì đâu nữa nhưng mà mongTình nhỏng bọt bong bóng nước…giữa mẫu sông trôi.

#05TÌNH THỪAThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Thương thơm thay như là một tình ái thừaPhải chi chiều đó…đừng chuyển nhau vềBây tiếng lòng chẳng tái têĐâu ôm sầu muộn không thể đau thương.

Anh gieo bỏ ra nỗi đoạn trườngĐắng cay chua chát sầu vương chữ tìnhHoàng hôn cứ ngỡ bình minhNên giờ đồng hồ khổ cực riêng rẽ mình em sở hữu.

Khóc đến duim số bẽ bàngTrăm cay nđần độn đắng lòng rã nát lòngCòn đâu sáng hóng chiều mongTình như Thu chết lá chòng chành đưa.

Giờ đây tình lỡ hương thơm thừaĐời hồng nhan bạc tối ngày ngậm ngùiEm về nuốt lệ làm vuiOằn lưng cõng ghi nhớ chôn vùi niềm đau.

Thế gian Black trắng hai màuNên dulặng không nợ mất nhau lẽ thườngTrả fan nhị giờ đồng hồ yêu thương thươngEm âm thầm lặng bước rồi dường anh qua.

Thời gian rồi cũng nhạt nhòaBao nhiêu kỷ niệm thiết tha pnhì mờNgậm ngùi buông bỏ cạn vào thơLòng đau thắt thắt lệ chực chờ tuôn.

*
thơ lục chén ai oán ngày ko anh.

#06BƯỚC TỪNG BƯỚC THẦMThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Quay về gặm nhnóng đắng cayBuồn len lén đọng số đông ngày không anhTình nlỗi gió thổi qua mànhCòn chăng cũng chỉ mong sao manh lệ sầu.

Lá xoàn rơi rụng theo NgâuTrôi theo dòng nước qua cầu về sôngGió đưa sóng đẩy bềnh bồngEm ngồi mãi đợi…chờ trông héo mòn.

Cho cho dù lặn biển trèo nonTình bằng hữu vẫn luôn luôn còn trong timGiờ phía trên biết nơi đâu tìm?Người Nam kẻ Bắc nhỏng chyên thân ttách.

Đau lòng lắm các bạn tình ơiSầu thương đau khổ nghứa hẹn lời xót xaĐành thôi quên thusinh sống mặn màRồi thầm bước giữa phong cha đoạn trường.

Cũng đừng quyến luyến vấn vươngChia nhau mỗi đứa…một con đường mà lại điTình yêu ni chẳng còn gìQuay sống lưng bước vội…còn đưa ra mà hóng.

Em còn trên đây chỉ vần thơChất ông xã kỷ niệm…ngày khờ đần độn yêuXa nhau new thấy thương nhiềuHoàng hôn phũ xuống bước chệch choạng buồn.

#07

CHIỀU BUỒN

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Hoàng hôn hoang vắng vẻ tịch liêuĐời luôn long đong với các nỗi đauNhỏng Thu lá bị tiêu diệt gắng màuGió liên hồi thổi…thi nhau rụng tách.

Bao lần nước đôi mắt tuôn rơiKhóc cho thân phận nửa đời phấn hươngTrách rưới anh sao nỡ phân tách đườngQuên dòng sông cũ chẳng vương vấn đò.

Còn gì đâu nữa đắn đoThôi đành quên đều dặn dò ngày xưaBởi thương thơm ghi nhớ đã và đang thừaGiờ trên đây khuya sớm…sáng trưa mặc tình.

Thói đời giàu trọng đói khinhNên duyên nợ của bọn chúng bản thân đành xaBao nhiêu tha thiết mặn màNhững ngày mình đã trải qua không có gì.

Xa rồi lòng mãi héo honMình em bước thân lối mòn không anhTình như gió thổi qua mànhCòn chăng cũng chỉ…long lanh giọt sầu.

Thu bi ai lá chết theo NgâuLời yêu không trọn giang đầu cuối sôngAnh như loại lá xuôi dòngTrôi theo sông nước… mãi ko lưu giữ bờ.

*
thơ lục chén bát bi đát cô đơn.

#08DANG DỞ CUỘC TÌNHThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Đời sao cay đắng lắm điềuCông danh sự nghiệp tình thân quý phái hènMột bản thân long đong bon chenBuồng tyên rỉ máu…dấu hằn rất lâu rồi.

Đời ôm mhình họa ghép duyên ổn thừaNên trăm năm vẫn…tình không trọn tìnhThôi đành lặng lẽ làm cho thinhMặc trộn nước mắt đời mình tuôn rơi.

Bao nhiêu thương ghi nhớ một thờiNay tình ko trọn đành chơi vơi sầuLá xoàn rơi rụng theo NgâuTình phân tách hai đứng từng đầu sông Tương.

Giờ trên đây từng kẻ một đườngTình em anh trả…yêu thương thơm xa dầnCuộc đời là cõi phù vânCó dulặng ko nợ…tình nngay sát ấy thôi.

Tmùi hương yêu tiếng cũng cạn rồiChúng mình nhỏng đũa lẻ đôi chạnh lòngHết rồi ngày hóng tháng mongCòn chăng nước đôi mắt sống lưng tròng em anh.

Ngày xưa mơ ước dulặng lànhNhưng ni nhức xót lòng canh cánh buồnNgước lên giọt lệ vừa tuônĐang thì thầm im đổ cuốn cuồn theo mưa.

Đời ôm mhình ảnh ghxay duyên ổn thừaNên trăm năm vẫn…tình chưa trọn tình.

#09

HỒNG NHAN PHẬN BẠC

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Mười nhị bến nước đục trongMột thời sở hữu nặng nề nỗi lòng do yêuTrái ngang cay đắng lắm điềuÔm từng nào lưu giữ từng ấy giọt sầu.

Đường đời vạn nẻo tmùi hương đauXin chớ rút ván sang cầu bạn ơiĐể rồi sầu khổ trong cả đờiTừng tối loại trừ cạn đều tương đối thsinh sống bi lụy.

Cuộc đời long đong chẳng suônLang thang mọi vùng trường đoản cú nguồn về xuôiTình yêu thương nước mắt ngậm ngùiBuồn thương hận tủi thú vui vui một thời.

Làm tín đồ ai ai cũng lệ rơiDuim tình không trọn…một đời ly tanKhóc mang lại duyên số lỡ làngHồng nhan phận bội nghĩa dang dsinh sống hoài.

*
thơ lục chén buồn.

#10BUỒN THIÊN THUThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Đường tình lắm cảnh bể dâuEm anh đành phải…hai đầu tương tưVừa thương vẫn nói tạ từGiờ đây còn lại…hồ hết dư ba bi tráng.

Thôi đành tảo khía cạnh tay buôngAnh nguyền về với…nguồn gốc chân tuTrần gian là chốn lao tù tùChữ duim lạc lối thiên thu bùi ngùi.

Gặp nhau nuốt lệ có tác dụng vuiNếu còn tmùi hương ghi nhớ hãy vùi chôn sâu.Hương yêu dù mãi thắm màuNhưng tình cam Chịu đựng mất nhau thân đời.

Xem thêm: Cách Đo Inch Màn Hình Điện Thoại Như Thế Nào, Hướng Dẫn Cách Tính Inch Cho Tivi

Cuối chiều giọt nắng nóng nghịch vơiAnh thầm bước thân khu đất ttách lang thangChưa Thu nhưng lá héo vàngRụng rơi từng chiếc…lòng tan nát lòng.

Sao em gạn đục kiếm tìm trongBuông tình trôi nổi thân vòng trầm luânMong em hạnh phúc ko buồnRiêng anh gánh Chịu lệ tuôn mon ngày.

Trái ngang chua chát đắng cayMình đừng kkhá dậy…rồi đày đọa nhauTrách nát em phụ khó tmê man giàuQuên dulặng quăng quật nợ…có tác dụng nhức cuộc tình.

THƠ LỤC BÁT BUỒN VỀ TÌNH YÊU

#11GIỮ TRỌN LỜI NGUYỀNThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Trải qua cay đắng một thờiTình yêu thương ngang trái chơi vơi thật buồnphần lớn lần nước đôi mắt bỗng dưng tuônBao nhiêu đáng nhớ quay cuồng trong tâm.

Vắng nhau em mãi kiếm tìmNhưng anh biền biệt lặng yên chẳng vềĐành rằng chưa phải phu thêNhưng chung tình nặng nề câu thề phân tách nhau.

Dù cho khách hàng chẳng thanh lịch giàuTình luôn luôn ấm cúng trước sau một lòngSuốt đời em chỉ thầm mongĐôi mình sẽ thoát khỏi vòng gian truân.

Bao năm lệ đổ ngập trànBây giờ tmùi hương lưu giữ thanh lịch trang bắt đầu rồiEm nguyền một dạ chung đôiNgười dưng không giống bọn họ yêu thương rồi ko pnhị.

Vần thơ Tuy nthêm tình dàiGiữ tròn niềm hạnh phúc tình lai trơn tìnhHết đêm rồi mang lại bình minhĐã qua lận đận giờ đồng hồ mình sánh duyên ổn.

Quên bao đắng cay lụy phiềnHết rồi những thời gian chao nghiêng thân đờiKhông còn từng đứa một nơiCùng nhau khắc dạ một lời tdiệt thông thường.

*
thơ lục chén bát viết về tình bi thương.

#12CHIỀU MƯA LỖI HẸNThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Em chớ níu duy trì lời thươngBởi tình duim đã…đôi đường phân chia phôiGiờ phía trên bản thân mất nhau rồiĐâu còn hầu hết thời gian chung song nhanh chóng chiều.

Cuối hoàng hôn…nắng nóng hắt hiuLá xoàn rụng xuống sẽ nhiều hơn xưaTmùi hương nhau biết nói sao vừaBao Thu ck chất vẫn chưa trọn tình.

Đau lòng hãy chũm im thinhĐành thôi quên chuyện song bản thân từ đâyDù thương nhớ vẫn tràn đầyNhưng trái ngang đã…bủa vây từng ngày một.

Anh lần bước giữa bơ vơMình duyên ổn không nợ đứng đợi thiên thuTrần gian là vùng lao tù tùThương yêu thương dang dở…lời ru đượm bi ai.

Mưa chiều từng hạt vừa tuônNhìn theo chớp biển cả mưa nguồn đớn đauTrách rưới Thu làm lá phai màuTình mình cũng đã…xa nhau chừng bất tỉnh nhân sự nngớ ngẩn.

Em về hãy bước thanh lịch ngangĐừng quyến luyến nữa…héo tàn tuổi xuânThương thay như là 1 tình ái buồnYêu thương thơm ko trọn mãi tuôn giọt sầu.

#13

CÒN LẠI MÌNH ANH

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Một thời xa phương pháp quê hươngNay về cây phượng sảnh ngôi trường còn nguyênNhưng em ván vẫn đóng thuyềnDòng lưu lại bút cũng…theo duim em rồi.

Lặng thầm nước mắt bỗng dưng rơiCách chầm lờ đờ bước giữa đời ko emMưa rơi từng giọt trước thềmkhi chú ý xác phượng càng thêm chạnh lòng.

Còn gì đâu nữa nhưng mongTình yêu ngày trước…theo dòng thời gianTrách rưới đến định mệnh bẽ bàngĐường yêu lỗi nhịp…tình sang trọng ngang đò.

Đâu còn kỷ niệm từng choKhi hoàng hôn xuống…tán tỉnh và hẹn hò bên nhauPhải chăng nước mắt ko màuNên tình xung khắc khoải tmùi hương nhức vắt này.

Anh về cóp nhặt đắng caySống mỏi mòn sinh sống đều ngày bơ vơNhớ nhau ngồi đếm từng giờLật chiếc lưu giữ bút…lòng ngơ ngẩn bi quan.

*
tình thơ lục chén bát bi thiết.

#14TÌNH ĐÃ NHẠT NHÒAThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Mây giăng phũ kín đáo rừng chiềuDòng sông im re gió liu riu buồnEm ngồi nước đôi mắt bỗng tuônTình trớ trêu cũng xuất phát điểm từ đây.

Mưa Thu lá rụng rơi đầyĐường xưa kỷ niệm…lúc này vắng tanh rồiHoàng hôn ngồi đếm lá rơiNhớ từng lưu niệm 1 thời còn nhau.

Xót thương thơm chiếc lá núm màuVàng khô rơi rụng trước sau ngập đườngLỡ làng mạc phai nphân tử phấn hươngMới tuyệt tình lắm đoạn ngôi trường gian truân.

Anh gieo chi lắm phũ phàngBao nhiêu cay đắng…làm cho tan nát tìnhEm giờ cam Chịu đựng lặng thinhRồi ngồi gặm nhnóng thusinh sống bản thân còn yêu thương.

#15CŨNG BỞI DO NGHÈOThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Một đời tương khắc khoải gieo neoMá hồng phận bạc vì chưng nghèo trót mangNăm canh thao thức mơ màngNgậm ngùi thương xót tình dang dngơi nghỉ tình.

Thói đời giàu trọng nghèo khinhQuên thương bỏ nhớ…tha hồ lệ rơiMất nhau lây lất giữa đờiNhỏng bao lá rụng ở pkhá tháng ngày.

Oằn lưng em gánh đắng cayNhưng anh chẳng nghĩ càng đày đọa thêmBờ mi nước mắt ướt mềmHết rồi đáng nhớ đầy đủ đêm ấm nồng.

Bây tiếng anh gồm nhớ không?Riêng em vẫn duy trì một lòng tbỏ chungDù cho khách hàng chẳng đi cùngNhưng trong ký ức…chẳng lung lay tình.

*
lục bát ai oán cho đôi lứa.

#16ANH VỘI THAY LÒNGThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Mây giăng lấp bí mật rừng chiềuDòng sông im lặng gió nhỏ nhỏ buồnNghứa ngào nước mắt bất chợt tuônBởi tình ngang trái…bắt nguồn từ trên đây.

Gió Thu lá rụng rơi đầyĐường xưa đáng nhớ giờ đây vắng tanh rồiHoàng hôn ngồi đếm lá rơiMà tmùi hương năm tháng 1 thời còn nhau.

Nhìn theo chiếc lá cầm màuVàng khô rơi rụng trước sau ngập đườngBây giờ phấn nphân tử pnhị hươngMới giỏi đời lắm đoạn ngôi trường gian nan.

Người gieo bỏ ra hồ hết phũ phàngĐớn đau cay đắng…bản thân tung nát tìnhEm giờ cam chịu đựng im thinhNgày đêm gặm nhnóng thulàm việc bản thân còn yêu thương.

Đau thương ck chất quá nhiềuLòng từng nào ghi nhớ từng ấy giọt sầuThu về lá bị tiêu diệt theo NgâuTình nhỏng nước tung qua cầu lênh đênh.

Bèo trôi theo nước bồng bềnhCuốn nắn theo con sóng chiều lên sáng sủa vềCuộc đời những nỗi nhiêu khêTình ôm trái đắng…câu thề đong đưa.

#17

HOÀNG HÔN BUỒN

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Hoàng hôn tím cả rừng chiềuKhông gian lạng lẽ gió liu riu buồnHai sản phẩm nước đôi mắt vội tuônBởi em anh yêu cầu đầu nguồn cuối sông.

Đắng chua cay chát hóa học chồngNgày tối ôm mộng tình không thấy vềCuộc đời sao thừa nhiêu khêYêu thương khẩn thiết ko phải bình thường đôi.

Lòng em đau buồn bồi hồiBởi dulặng không trọn…đành thôi giã từGhế bi tráng ni cũng thừa dưĐường xưa kỷ niệm…hiện thời chẳng qua.

Yêu thương thơm mặc dù lắm đậm đàNhưng tình ko nợ…còn xa…vô thườngTrả anh phân nửa lời thươngRồi tảo sườn lưng bước ngược đường tìm quên.

*
lục chén bát viết về tình sầu.

#18TÌNH KHUYẾT NHƯ TRĂNGThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Tình mình nay kmáu nhỏng TrăngĐang treo lơ lửng lùng nhùng nghịch vơiLặng câm chẳng thốt phải lờiĐường qua trống vắng…lá rơi thiệt những.

Một bản thân chân bước liêu xiêuTìm vào kỷ niệm các chiều bên nhauPhượng ni cũng đã thay màuDuyên xưa tình cũ…ôm nhức tmùi hương đợi.

Em còn duy trì gần như vần thơMột thời nhung lưu giữ khù khờ yêu anhĐến lúc mộng vỡ lẽ chẳng thànhLệ hoen mắt biếc…lòng canh cánh sầu.

Bây tiếng biết đề xuất về đâu?Lúc anh rút ít ván qua cầu sang ngangBỏ em duyên phận lỡ làngNgồi ôm vượt khứ…đựng chan giọt ảm đạm.

#19ĐÒ QUA BẾN SÔNGThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Còn bỏ ra thương thơm xót đến bằngTình nlỗi Trăng khuyết mây Đen lấp rồiMột bản thân bước giữa 1-1 côiNhớ nhung lưu niệm 1 thời còn thương.

Giờ phía trên từng kẻ một đườngLặng thì thầm gặm nhnóng dư mùi hương tháng ngàyCuộc đời sao lắm đắng cayNgười đành phụ nghĩa…đọa đày lên nhau.

Tóc xanh giờ đồng hồ cũng nhì màuNhưng sao tình mãi tmùi hương mỏi mệt mònAnh nguyền chung tbỏ dung nhan sonNhưng riêng rẽ thương thơm nhớ…em còn giữ không?

Gió đưa bé sóng bềnh bồngĐẩy thuyền trôi dạt…quên sông…bỏ bờĐành cam Chịu đựng chình ảnh bơ vơBởi duyên ổn tình ấy… bây giờ còn đâu?

Trần gian là chuỗi ngày sầuĐắng chua cay chát thương hải tang điền đoạn trườngTrả nhau hai giờ yêu thươngĐời anh bạc phận…xin nhịn nhường em qua.

Quay lưng nước mắt nhạt nhòaTrách nát thầm dulặng lỡ…tình xa suốt đờiLặng quan sát loại lá kim cương rơiĐang quằn quại giữa khu đất trời nhưng mà thương thơm.

*
lục chén bát ai oán cho tình dang dở.

#20TÌNH CHƠI VƠIThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Anh về qua bến đò ngangCho em nhắn gởi muôn vàn yêu thươngTừ Khi đựng tiến bước đườngLòng thấp thỏm lưu giữ quê hương dạt dào.

Nhớ ngày tình sẽ dâng traoBao nhiêu lưu niệm và ngọt ngào ấm êmTưởng đâu mãi được êm đềmNào hay thương thơm ghi nhớ ngày thêm xa dần dần.

Trần gian là cõi phù vânNên duim nợ cũng chỉ nngay sát ấy thôiGiờ trên đây ngăn cách nhau rồiMình em bước thân đơn độc lãnh đạm.

Hết rồi mộng ước về chungThương yêu còn lại tận cùng nỗi đauMùa Thu cái lá nắm màuEm anh tình cũng mất nhau giữa đời.

Đau lòng lắm bạn tình ơiĐành chôn đáng nhớ một thời vào timNhớ nhau tiếng biết đâu tìmBởi bản thân nay mãi như klặng thân chiếc.

Còn đâu ngày tháng ngóng mongGiờ đây nước mắt sống lưng tròng rã nghịch vơiEm tmùi hương anh độc nhất vô nhị bên trên đờiNhưng tình chia biệt hai vị trí thiệt bi tráng.

#21TRÁI NGANG CUỘC TÌNHThơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Em anh từng đứa một đầuTình yêu thương ko trọn thương thơm đau theo hoàiBiết khi nào mới nguôi ngoaiMộng lòng dang dlàm việc thương hoài trăm năm.

Còn đâu duim nợ dung nhan cầmDuim mình trái ngang dư âm thiệt buồnBuông tay nước đôi mắt tự dưng tuônAnh về phía biển…ngược nguồn em đi.

Bao nhiêu năm không còn gìĐành thôi đoạn hay duy trì chi thêm phiềnĐời hồng nhan bạc vô duyênLang thang phiêu dạt nhỏng thuyền không neo.

Xót thương thân phận bọt bong bóng bèoNhỏng vầng Trăng khuyết đã treo lưng trờiBước mỗi bước thân đùa vơiTình vương vãi trái đắng…trọn đời không nhau.

Xem thêm: Ăn Uống Gì Để Quan Hệ Được Lâu, Ăn Gì Để Kéo Dài Thời Gian Quan Hệ

*
thơ lục bát bi thương cho một ngày chia ly.

#22(đang update..)


Chuyên mục: Giáo dục